CƯ SĨ DIỆU ÂM
KHUYÊN NGƯỜI NIỆM PHẬT
.:: Thư trả lời Niệm Phật ::.
***
An nhiên trước bệnh khổ
Hỏi:
Hằng ngày con niệm Phật mà thấy nhứt đầu, khó chịu trong người, tối ngủ lại gặp ác mộng... Con thực sự rất lo lắng, không biết phải làm sao?
Trả lời:
Trong kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật dạy chân thành miệm một câu Phật hiểu có thể tiêu đến 80 ức kiếp nghiệp chướng trọng tội. Người thành tâm niệm Phật thì nghiệp chướng sẽ tiêu mòn đến sạch luôn.
Người niệm Phật mà bị nhứt đầu là do nghiệp chướng của mình lớn quá, vì vậy khi gặp môn thuốc a-dà-đà này bị công phá thành ra nhứt đầu đó. Giống như uống thuốc vậy, thuốc hay thi công phạt mạnh, uống vào thì những lần đầu thường bị cảm thấy khó chiụ. Nhưng cứ uống thì chẳng bao lâu sau sẽ hết.
Cho nên, cứ tiếp tục niệm Phật, một lòng tin tưởng vào sự gia trì của Phật, đừng nên chao đảo tinh thần.
Niệm Phật có ba điều cần phải có, đó là tín-nguyện-hạnh. Phải tin tưởng, phải phát nguyện vãng sanh, phải thành tâm niệm Phật liên tục. Nên nhớ, nguyện là nguyện cầu mình được vãng sanh chứ không phải cầu hết bệnh. Nguyện tha thiết chứ không phải nguyện lấy lệ. Tha thiết được vãng sanh thì mấy thứ nhứt đầu sơ sài có gì mà lo lắng dữ vậy!
Nếu người niệm Phật bị nhứt đầu mà còn lo lắng về nhứt đầu thì càng bị nhứt đầu nhiều hơn. Vì sao vậy? Vì không tin, không tha thiết việc vãng sanh, cho nên niệm Phật không chí thành chí thiết đó!
Tín-nguyện-hạnh tuy ba mà một, thiếu một thì trật cả ba. Vì thế mà niệm Phật không được tương ưng. Đây cũng là do nghiệp chướng tạo nên.
Bây giờ làm sao?
1) Thành tâm sám hối nghiệp chướng. Bằng cách nào? Lạy Phật & niệm Phật cho nhiều và chí thành sám hối khi lạy-niệm.
2) Quyết lòng buông xả vạn duyên. Làm sao buông xả? Chẳng lẽ bỏ chồng bỏ con sao? Không phải vậy. Buông xả là trong tâm thoải mái, khong lo sầu, không cố chấp, không tham đắm, không giận hờn, không sợ nhứt đầu, không nghĩ ngợi lung tung nữa. Ngay cả việc sai trái cũng quên luôn. Hãy chú tâm niệm Phật để cuối đời mình được vãng sanh.
3) Nếu có nhứt đầu thì cứ nói thẳng với mình là:" Đáng đó, ai bảo trước đây làm sai chi! Ai bảo tu hành trễ quá chi! Ai bảo sát sanh nhiều quá chi!... Tất cả nghiệp chướng hiện hành thành quả báo thì đành phải chấp nhận, nay phải lo niệm Phật để về Tây-phương luôn thì khỏi bị nghiệp khảo nữa. Về Tây-phương thành đạo để giải quyết nghiệp báo.
Hãy nghĩ rằng với nghiệp chướng của mình, mình phải chịu quả báo nặng hơn chứ không phải bấy nhiêu này đâu. Đúng ra mình phải bị đau nhiều hơn gấp 100 lần cơ. Nếu có tâm sám hối dũng mãnh như vậy thì tự nhiên thấy không còn đau nữa. Tức là vui vẻ rồi vậy.
Người nào tín nguyện hạnh đầy đủ thì tự nhiên khỏi nhứt đầu. (Nếu không khỏi thì uống vài viên thuốc cho dịu bớt rồi lo niệm Phật đi, có gì đâu mà lo lắng). Vạn pháp giai không. Suy cho cùng, nhứt đầu cũng là không luôn. Vô sự!.
Ngươì ta bị ung thu sắp chết mà niệm Phật còn hết bệnh thay, huống chi đau đầu. Có biết bệnh ung thư sắp chết họ đau đớn như thế nào không? Đau như cắt thịt vậy đó, ấy thế mà niệm Phật còn hết đau thay, huống chi nhứt đầu!
Biết lúc sắp chết đau đớn như thế nào chưa? Đau như con rùa bị lột cái mai vậy đó. Đau quằn quại mà niệm Phật còn an nhiên vãng sanh thay huống chi nhứt đầu!
Biết khi mình cầm dao cắt cổ con gà, nó đau như thế nào không? Ấy thế mình chỉ mới nhứt đầu một chút có đáng gì mà sợ!
Nếu không phấn đấu, không tin tưởng thì làm sao thoát khỏi nghiệp báo?
Hãy nghĩ đến cái khổ của chúng sanh thì cái khổ của mình tự nhiên tan biến. Còn cứ lo nghĩ đế cái khổ của mình thì khổ tạo thêm khổ, gọi là "Khổ-Khổ" vậy! sám hối chính là đây. Chứ còn than trời trách đất thì nghiệp chồng lên nghiệp. Chắc chắn bị khổ nhiều hơn.
*) Còn việc nằm ác mộng là do tâm mình bị vọng tưởng nhiều quá, lo lắng nhiều quá, sợ sệt nhiều quá, giận hờn nhều quá, buồn phiền nhiều quá, bất an nhiều quá. Ngược lại, không để tâm thanh tịnh, không an nhàn, không thoãi mái, không vui vẻ, không coi đời là huyễn mộng, còn chấp quá nhiều vào tham sân si mạn... nói chung là tâm bị bất an, bất tịnh nhiều quá mới sinh ra mộng mị. Lúc ác mộng, cứ khởi tâm niệm Phật thì hết liền. Chắc chắn. Còn niệm Phật mà không hết thì tại vì giả đò niệm, miệng niệm cho lấy có, chứ tâm không tin. Niệm kiểu này vô ích.
Thế gian thường nói: "Tâm bất tịnh, thị chi bất kiến, thính chi bất văn, thực bất tri kỳ vị" là vậy đó. Thôi thì tất cả đều bỏ hết đi, coi sự đời nhẹ tựa lông hồng đi, để cho đầu óc mình thoải mái. Nghĩa là, phải vui vẻ, không lo lắng gì cả, thì tự nhiên vô sự.
Nên nhớ, người thành tâm niệm Phật có quang minh của Phật gia bị, có 25 vị Bồ tát gia trì, có chư Thiên-long bát bộ bảo vệ... Mình đang tắm mình trong từ lực rất mạnh thì còn sợ gì nữa mà phải chịu ác mộng. Nếu có ác mộng đi nữa thì kệ nó, cứ lo niệm Phật chứ cớ chi lo sợ đến ngủ không yên?
Tin không? Tin thì hết. Không tin thì chịu thua!
Bên cạnh đó, phải hiểu giá trị của sự làm lành lánh dữ. Nên tập phóng sanh lợi vật, thành tâm sám hối nghiệp chướng, tu hành niệm Phật phải luôn luôn hồi hướng công đức cho:
1) Pháp giới chúng sanh;
2) Ông bà cha mẹ cửu huyền thất tổ của mình;
3) Oan gia trái chủ nhiều đời nhiều kiếp;
4) Hồi hướng về Tây-phương, cầu vãng sanh thành đạo để độ tận chúng sanh.
Sám hối cũng là niệm Phật cầu sanh Tịnh-độ. Thành tâm niệm Phật thì linh ứng, niệm Phật mà không thành tâm thì không có phần lợi ích lớn.
Không làm điều ác,
Phải làm điều lành,
Tâm hồn thoải mái,
Tự nhiên hết bịnh.
A-di-đà Phật
Diệu Âm
(20/10/2008)
Khi lâm chung tưởng nhớ Phật, nhưng không thấy Phật rước có được vãng sanh hay không?
Hỏi: Kính bạch thầy, con được phước duyên tu theo pháp môn Tịnh độ gần 2 năm. Con thấy rất là an lạc mỗi khi con niệm Phật. Và con cố gắng gìn giữ chánh niệm trong tâm. Xin hỏi một may khi cơn vô thường đến, lúc đó con vẫn nhớ niệm Phật, mà không thấy Phật Di Ðà hiện đến tiếp dẫn con, như vậy, con có được vãng sanh hay không? Kính xin thầy hoan hỷ giải đáp cho con được yên tâm. Thành kính cám ơn thầy.
Ðáp: Qua sự trình bày của Phật tử, thật chúng tôi rất tùy hỷ tán thán vui mừng. Thời gian tu hành niệm Phật của Phật tử, tuy mới trải qua thời gian hai năm thôi, nhưng kết quả rất có tiến bộ khả quan. Niệm Phật mà tâm được an lạc, thì đó là điều rất tốt. Tuy nhiên, Phật tử cũng nên cẩn thận, vì tập khí phiền não của con người sâu dầy lắm. Trong kinh Phật dạy, khi nào chứng quả A la hán, thì mình mới nên thật sự tin ở nơi tâm mình. Vì quả vị A la hán là đã dứt trừ hết “Kiến Tư” hoặc phiền não. Hễ trong tâm còn phiền não, dù là rất vi tế, nó cũng làm cho tâm mình dao động bất an. Nói chi đến những phiền não thô trọng khác.
Khi niệm Phật mà tâm mình được an định, thời gian lâu hay mau, điều nầy, còn tùy thuộc vào sự huân tu già dặn miên mật hay không già dặn miên mật của mỗi người. Nhưng chúng ta nói là an định, nhưng kỳ thật, theo tôi, thì lúc đó chỉ không có những vọng niệm phiền não thô phù thôi. Chớ những vọng niệm phiền não vi tế làm sao sạch hết được. Nếu sạch hết là thành Thánh nhân rồi.
Việc gìn giữ chánh niệm, cũng không phải là chuyện dễ dàng. Bởi vì chánh niệm có nghĩa là chỉ nhớ hay biết những gì đang xảy ra ngay trong giây phút hiện tại. Tâm ta không vọng tưởng nghĩ nhớ hai đầu. Không nhớ những việc đã qua và những việc sắp đến. Ðược thế, mới đúng với nghĩa chánh niệm. Khi niệm Phật, ta chỉ chú tâm vào câu hiệu Phật, tuyệt đối, không có một tạp niệm nào xen vào. Ðược thế, mới tạm gọi là tương ưng phần nào với chánh niệm.
Theo nghĩa đó, là người chí thiết tu hành, chúng ta không phải chỉ gìn giữ chánh niệm trong lúc niệm Phật không thôi, mà còn phải gìn giữ chánh niệm suốt trong mọi thời gian và nơi chốn. Có gìn giữ như thế, thì tâm mình mới không bị tán loạn thất niệm. Việc nầy, thật là rất khó làm. Nếu dễ, thì chắc chúng ta sẽ thành Phật tác Tổ hết rồi. Tuy nhiên, giây phút nào tâm ta được chánh niệm, thì giây phút đó là ta có được an lạc hạnh phúc ngay. Ngược lại, là ta bị đau khổ. Ta đau khổ bất an vì tâm loạn động thất niệm. Ðó là chúng tôi xin được góp thêm chút ý kiến về việc giữ gìn chánh niệm, như Phật tử đã nói.
Còn việc Phật tử hỏi, khi cơn vô thường bất thần xảy đến, nói rõ hơn là trong giờ phút hấp hối sắp lâm chung, Phật tử nhớ đến đức Phật A Di Ðà, nhưng không thấy Ngài hiện thân đến tiếp dẫn, như vậy, Phật tử đâm ra nghi ngờ không biết mình có được vãng sanh hay không? Xin thưa ngay là Phật tử hãy yên tâm. Ðức Phật A Di Ðà không bao giờ bỏ rơi hay phụ lòng Phật tử đâu. Giả dụ như Phật tử dù không thấy Ngài đến tiếp dẫn, thì Phật tử cũng vẫn được vãng sanh. Vì lúc đó Phật tử đã nhớ đến Phật. Phật ngoài tuy không đến rước Phật tử, nhưng ông Phật tâm của Phật tử đã cứu thoát Phật tử rồi. Ðó chỉ là nói giả dụ thôi, chớ làm gì có thật như thế mà Phật tử phải lo sợ. Chỉ lo sợ là liệu lúc đó Phật tử có được thân an niệm chánh tha thiết nhớ đến Phật hay không mà thôi.
Phật tử nên nhớ rằng, với 48 điều đại nguyện của đức Phật A Di Ðà, không có nguyện nào mà Ngài không nghĩ đến việc tiếp dẫn chúng sanh về cõi nước của Ngài. Nhưng với điều kiện là, chúng sanh đó phải hết lòng xưng niệm danh hiệu Ngài. Ngoài ra, hằng ngày còn phải tu tạo nhiều điều phước thiện khác. Với một bản nguyện chí tình chí thiết như thế, thì thử hỏi làm sao đức Phật A Di Ðà có thể bỏ rơi Phật tử cho được? Chỉ ngại và lo sợ rằng, lúc sắp lâm chung khi thân thể bị đau nhức hoành hành, lúc đó, liệu Phật tử có còn vững tâm nhớ đến Ngài một cách tha thiết hay không? Hay là Phật tử chỉ nhớ đến cơn đau nhức cùng những người thân thuộc và tài sản. Ðó mới là điều quan trọng đáng nói.
Tuy nhiên, với công phu hành trì niệm Phật hiện tại của Phật tử, như Phật tử đã nói, thì tôi nghĩ rằng, giờ phút lâm chung của Phật tử chắc chắn là sẽ được đức Từ Phụ A Di Ðà tiếp dẫn Phật tử vãng sanh. Bởi vì niệm Phật như mẹ con nhớ nhau. Con đã chí tình tha thiết nhớ đến mẹ, thì mẹ lại nỡ lòng nào mà không thương tưởng nhớ đến con! Ðiều quan trọng, là Phật tử phải cố gắng tinh tấn chuyên tâm niệm Phật nhiều hơn nữa. Có đôi khi, lúc bình thường không có việc gì xảy ra cho thân tâm, thì Phật tử niệm Phật thấy an lạc. Nhưng bất chợt có việc gì quan trọng xảy đến, bấy giờ, liệu Phật tử có còn giữ được chánh niệm an lạc nữa hay không? Nghĩa là lúc đó Phật tử có yên tâm mà nhớ đến Phật như lúc bình thường hay không? Sự tu hành không ai biết rõ hơn bằng mình tự biết lấy mình. Vì mình chưa làm chủ được bản tâm mình. Tâm vọng tưởng của mình nó theo duyên trần khởi lên mạnh lắm. Phật tử nên cẩn trọng dè dặt, chớ thấy nó tạm thời lắng dịu an lạc trong giây phút niệm Phật mà cho mình đã được chánh niệm. Hãy thận trọng quán chiếu sâu vào nội tâm cho thật kỹ càng. Không nên vội mừng cho mình đã được như thế.
Kính cầu nguyện Phật lực gia hộ cho Phật tử mạnh khỏe vững tâm tu hành và niệm Phật chóng được thành tựu viên mãn theo sở nguyện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét